Skip Ribbon Commands
Skip to main content
Sign In

Hậu giang với đề án dạy nghề lưu động cho lao động nông thôn

18/02/2005

Hậu Giang là một tỉnh mới được thành lập cách đây đúng một năm. Với diện tích tự nhiên 160.722 ha (đất nông nghiệp chiếm 90%), hoạt động kinh tế của tỉnh chủ yếu là nông nghiệp. Ngoài cây lúa, diện tích mía, vườn cây ăn trái các loại của tỉnh có quy mô lớn. Tiềm năng phát triển chăn nuôi, thuỷ sản nước ngọt tiến triển tốt. Tỉnh có hệ thống thuỷ lợi khép kín, đảm bảo tưới tiêu chủ động ở một số vùng. Trình độ tiếp thu khoa học kỹ thuật của nông dân khá nhạy bén, có kinh nghiệm thâm canh tăng vụ. Mạng lưới điện quốc gia về đến nông thôn tạo thêm nhiều thuận lợi trong sản xuất, đời sống.Tuy nhiên, nông thôn tỉnh Hậu Giang vẫn đang đứng trước nhiều khó khăn thách thức.

Hiện tỉnh có số dân 772 ngàn người, 80% sống ở vùng nông thôn, trong đó lao động trong độ tuổi trên 470 ngàn, số trong độ tuổi tham gia các hoạt động kinh tế trên 382 ngàn người. Lực lượng lao động dự trữ trên 88 ngàn người, tỷ lệ chưa có việc làm chiếm khoảng 10%. Lao động không có chuyên môn kỹ thuật chiếm 91,55%; biết đọc, biết viết 32,1%; tiểu học 42,26%; tốt nghiệp phổ thông cơ sở 12,8%; tốt nghiệp phổ thông trung học 8,26%. Các chỉ số trên là rất thấp so với mức trung bình của cả nước, đặc biệt về chất lượng nguồn nhân lực chỉ có 10,73% lao động qua đào tạo nghề (cả nước đạt 17,5%). Trong khi đó, lĩnh vực giao dục- đào tạo còn nhiều bất cập. Cả tỉnh chưa có trường Cao đẳng, Trung học chuyên nghiệp; bức xúc nhất là chưa có trường dạy nghề. Điều đó, gây khó khăn rất lớn cho việc đào tạo nghề bởi phải liên kết với các đơn vị đào tạo ngoại tỉnh, chủ yếu là ở thành phố Cần Thơ (trong đó có Khoa Công nghệ, Khoa Nông nghiệp, Khoa Thuỷ sản Trường Đại học Cần Thơ). Mặt khác, đến nay, ở Hậu Giang tốc độ chuyển dịch cơ cấu kinh tế và cơ cấu lao động còn chậm. Lao động thiếu việc làm, thời gian nhàn rỗi, tỷ lệ thất nghiệp, tỷ lệ hộ nghèo và cận nghèo còn khá cao. Hệ thống đường giao thông nông thôn chưa đều khắp. Các hoạt động kinh tế chủ lực như công nghiệp (cơ khí, chế biến nông sản thực phẩm tiêu dùng, điện, điện tử) và xây dựng, dịch vụ còn rất yếu. Sản xuất gặp nhiều rủi ro, chất lượng nông sản có cải thiện nhưng chưa đáng kể. Bên cạnh đó, lũ lụt hàng năm gây thiệt hại nặng nề cho cây trồng và vật nuôi. Đời sống vật chất của người dân còn ở mức thấp. Sự cách biệt giữa mức sống ở nông thôn và thành thị ngày càng tăng... Do đó đang diễn ra tình trang di dân tự do vào thành thị trong và ngoài tỉnh, phát sinh nhiều tệ nạn xã hội phức tạp đối với lao động độ tuổi thanh niên. Ngay trong tỉnh, hiện nay còn một vấn đề bức xúc khác là việc lấy chồng Đài Loan vì lý do kinh tế đang diễn ra theo chiều hướng gia tăng đáng báo động. Để giải quyết những khó khăn này, tỉnh uỷ, Hội đồng Nhân dân, Uỷ ban Nhân dân tỉnh Hậu Giang chỉ đạo tăng cường công tác đào tạo nghề ngắn hạn giải quyết việc làm cho trước hết là lực lượng lao động nông thôn. Xuất phát từ bối cảnh trường lớp gần như chưa có bởi do hoàn cảnh kinh tế, thời vụ và nhiều hạn chế khác nên việc học nghề đối với người dân là hết sức khó khăn, có những địa phương (như xã Lương Tâm, huyện Long Mỹ), học viên phải vượt hàng trăm cây số để đến Cần Thơ học nghề. Do đó, để tạo điều kiện thuận lợi cho người dân, hình thức dạy nghề lưu động được xem là phù hợp nhất. Theo đó, trang thiết bị, máy móc được chuyên chở đến tận ấp, tận xã; phải qua hai chặng đường (xe và tàu) mới đến nơi giảng dạy. Thầy cô giáo ăn, nghỉ, ngủ tại đây. Nhà dân, trụ sở ấp, hội trường UBND xã trở thành phòng học. Nhiều giáo viên có học vị tiến sĩ, thạc sĩ của Trường Đại học Cần Thơ đã đến tận xóm ấp dạy học. Vườn, ao, chuồng trại, ruộng đồng của dân là nơi thực hành. Với tư cách là chủ Đề án, Sở Lao động- TBXH tỉnh được giao quản lý toàn bộ kinh phí tổ chức các lớp học, kể cả quyền lợi của học sinh. Đây cũng là đầu mối giải quyết mọi vấn đề từ phát sinh trong tổ chức, triển khai thực hiện, kiểm tra, giám sát quá trình đào tạo nghề. Sở đã ký hợp đồng với các đơn vị đào tạo trong và ngoài tỉnh và phối hợp với các địa phương để mở lớp. Với các đơn vị dạy nghề, phải bảo đảm yêu cầu về lực lượng giáo viên và các trang thiết bị giảng dạy. Phải cải tiến quá trình, biên soạn giáo trình từng nghề sao cho phù hợp với đặc điểm của từng địa phương nơi tổ chức lớp học. Phòng Tổ chức- Lao động- TBXH phối hợp với các ban ngành, đoàn thể cấp huyện và cấp xã trong việc thông báo chiêu sinh, có ưu tiên những người là nông dân sản xuất giỏi, thanh niên hoàn thành nghĩa vụ quân sự, gia đình chính sách, hộ khó khăn. Các xã, phường, thị trấn được giao trách nhiệm tuyên truyền và lập danh sách học viên, đặc biệt chú ý đến việc làm sau khi học. Học viên có thể tự giải quyết việc làm tại địa phương như tăng quy mô sản xuất, mở tổ hợp t
Xem